DANH NHÂN THẾ GIỚI

ngôn ngữ nước ngoài

LỊCH SỬ VIỆT NAM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Menu chức năng 1

    LÀNG @UỘI TV

    TÀI NGUYÊN

    TRỰC TUYẾN

    1 khách và 0 thành viên
    Gốc > Tài nguyên văn hóa và văn học > Đồng cảm văn chương > Bốn phương đồng điệu >

    Nụ cười Việt Nam

    Năm tôi 10 tuổi, tôi tự nhủ với bản thân sẽ phải làm một cái gì đó thật đặc biệt, đặc biệt so với tất cả mọi người. Và rồi trong suy nghĩ non nớt của tôi lúc ấy, tôi quyết định sẽ là "kẻ đi sưu tập những nụ cười" và "nhét nó" vào cuốn nhật ký đời tôi, cái thứ-nằm-bên-trái-lồng-ngực...

    Tôi nhét nụ cười của chàng trai trẻ Việt Nam. Nụ cười hiện thân cho sự hồn hậu, thảo tính của người Việt. Một chàng trai lớn lên bên những thúng hàng ngòai chợ mà vẫn đủ sức "bay" vào một cánh cổng Đại học. Không bao giờ trên môi anh thiếu đi một nụ cười với bất kỳ ai...

    Nụ cười rạng rỡ hơn tất cả những bước đạp xe lọc cọc, vất vả nặng nề với những gánh rau, quả trứng. Nụ cười sáng rạng về một tương lai của đất nước dẫu còn nghèo đói nhưng yên ả, thanh bình...

    Tôi nhét nụ cười của cả một đòan xe dành cho người đàn bà miền núi với lũ con nheo nhóc. Những bộ quần áo rách rưới vá chằng vá đụp sộc lên cái mùi mồ hôi chua nồng khi họ bước lên xe với nụ cười ngại ngùng. Ôi, những người con quê tôi, cái "mùi nghèo" ướp nồng trong những thân xác héo mòn của người phụ nữ với những đứa con còi cọc. Nhưng rồi tôi nhận ra thoảng lên một "thứ mùi" dễ chịu, một chút "ánh sáng" cho bức tranh nhờ nhờ phảng phất cái đói. "Mùi" của những "tấm lòng thơm thảo", "sáng" của những nụ cười cảm thông. Nụ cười hiện thân cho sự nhân ái. Những nụ cười không khoảng cách...

    Tôi nhét cái sự bẽn lẽn thóang trên đôi môi của một cô gái người Việt giữa mùa đong tuyết giá nơi đất xứ xa người. Những cái khen về nét đẹp Á Đông thuần khiết từ những người bạn nước ngòai; những vòng tay còn nguyên "hơi ấm" của bạn đồng hương. Chút tự hào, chút yêu quý dân tộc. Cô cười. Cái nụ cười sáng bừng, sẵn sàng sưởi ấm bất cứ trái tim ai. Một nụ cười có cái nắng của đất Việt...

    Tôi nhét nụ cười hóm hỉnh của người đàn ông ngoại quốc trên một chuyến tàu. Tôi 15-"bập bẹ" với thứ tiếng anh non nớt như một đứa trẻ- thế mà cũng "rất tự tin' vào cái vốn Tiếng Anh đó mà "trổ tài". Người bạn nước ngòai chăm chú nghe tôi kể về Việt Nam_ mảnh dất của tôi bằng "một thứ phương tiện" duy nhất_ Tình Yêu Tôi Dành Cho Dân Tộc Tôi. Để rồi tôi nhớ như in câu nói của ông: "I love Vietnam". Lời nói chậm rãi,kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Trong nụ cười đó, tôi thấy lấp lánh cả sự yêu mến Việt Nam của những người bạn Quốc tế.

    Tôi nhét nụ cười trên đôi môi bỏm bẻm nhai trầu của những người bà, để nhắc nhở tới một thời đã qua vô tình hoen gỉ bởi bánh xe thời gian...

    Tôi nhét nụ cười của những người mẹ bị nhọc nhằn đè nặng trên vai mà vẫn "đủ sức" cười bởi sự lạc quan và tình yêu vô bến với những đứa con, với gia đình...

    Tôi nhét nụ cười của những đứa bạn cùng lớp để cất giấu riêng cho mình một thời để yêu, một thời để nhớ...thời học trò...

    Cứ thế tôi nhét mãi... nhét mãi...

     Trái tim tôi...

          ...dường như...

                 ...vô hạn...

    Lặng nghe nhé, bạn có nghe thấy trong tim bạn đang có những nụ cười không? Những nụ cười lao xao bảo nhau rằng...

              Bạn tin không: Nụ cười người Việt, đẹp lắm!!!

     3349594072_336e9f6417_01
     
     3348764931_78ac4033c1
     
     12916511240396524
     
     1251427168_images1197987_cuoi
     
     39_500

    ----------------------

    Đỗ Thảo Linh- lớp 9a5 trườngTHCS Hữu Nghị- Thành Phố Hòa Bình


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Anh Tuấn @ 14:59 18/01/2011
    Số lượt xem: 581
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cảm ơn quý vị và các bạn đã đồng hành cùng Làng @uội - Huế